• :
  • :

HẠT LỬA NHỎ TRONG NGÔI TRƯỜNG LỚN

Những ngày tháng mười một, sân trường THCS và THPT Mỹ Phước ấm lên bởi nhịp chuẩn bị cho mùa tri ân. Trong câu chuyện của thầy cô và học sinh, người ta thường nhắc đến cô giáo dạy Lịch sử Mai Thị Lệ Mai như một tấm gương quen thuộc – lặng lẽ, bền bỉ và luôn cố gắng hết khả năng của mình vì học trò.

Với 16 năm gắn bó cùng ngành giáo dục Vĩnh Long, nhiều năm là giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh, chiến sĩ thi đua và hiện giữ vai trò Tổ trưởng chuyên môn Sử – Địa – GD Kinh tế & Pháp luật, cô Mai được đồng nghiệp tin cậy bởi sự chỉn chu, mềm mỏng nhưng trách nhiệm trong công việc. Ở cô, cái “nhiệt” không ồn ào, mà bám vào từng bài giảng, từng giờ sinh hoạt chuyên môn, từng cuộc trò chuyện với học sinh.

Khi được hỏi điều gì khiến mình kiên trì với nghề, cô trải lòng:

“Giáo viên là ước muốn nghề nghiệp, còn Lịch sử là đam mê. Dù nghề đôi lúc có những khó khăn, tôi vẫn tin vào con đường mình chọn. Tôi chỉ nghĩ đơn giản: mình yêu môn học, yêu học trò, thì cứ làm tốt công việc mỗi ngày.”

Với cô Mai, một giờ học Lịch sử quan trọng không chỉ ở nội dung kiến thức mà còn ở thái độ học tập:

“Tôi muốn các em hiểu điều mình học, rèn một kỹ năng và nhận một bài học sống. Người thầy ngoài truyền đạt còn phải gợi được cảm hứng. Khi có hứng thú, các em sẽ chủ động tìm hiểu.”

Cũng từ những trăn trở nghề, cô Mai lập ra Câu lạc bộ đọc sách “Nhà Mọt” – nơi mỗi tháng sinh hoạt một lần với các hoạt động nhẹ nhàng nhưng gắn kết. Dù chỉ mới bước đầu, câu lạc bộ đã tạo nên không gian nhỏ để học sinh chia sẻ sách và học cách lắng nghe nhau.

“Tôi làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu thôi. Thấy các em cầm sách, thấy các em vui khi sinh hoạt, là tôi vui rồi.”

Trong nghề, sự tận tụy thường được nhìn thấy ở những khoảnh khắc ít người để ý. Cô kể về một học sinh từng nhút nhát và hay nghỉ học:

“Tôi động viên em từng chút một. Ngày hay tin em đậu tốt nghiệp, tôi mừng lắm. Vài năm sau gặp lại, thấy em tự tin hơn, tôi biết những cố gắng âm thầm của mình không vô ích.”

Với học trò, hình ảnh cô giáo Lịch sử luôn nhẹ nhàng và gần gũi. Em Nguyễn Ngọc Tuyền, học sinh lớp 11A2, chia sẻ:

“Cô luôn tận tâm trong từng bài giảng, cố gắng giúp chúng em hiểu môn Sử dễ hơn. Dù bận rộn, cô vẫn dành thời gian động viên lớp, như lần cùng chúng em ăn mừng khi đội bóng chuyền nữ được giải ba.”

Với Tuyền, những buổi sinh hoạt Câu lạc bộ “Nhà Mọt” còn đem lại nhiều điều ý nghĩa:

“Cô chia sẻ sách, chia sẻ cách nhìn đời. Nhờ cô, em dần yêu thích việc đọc và thấy môn Sử không còn khô khan. Nếu mô tả cô bằng ba từ, em chọn: truyền cảm hứng.”

Nhìn lại chặng đường của mình, cô Mai nói về môn Lịch sử bằng một hình ảnh giản dị:

“Nếu thấy môn Sử khó gần, hãy thêm vào đó một chút màu sắc, âm thanh và cảm xúc. Khi đặt tâm hồn mình vào bài học, các em sẽ thấy lịch sử thật gần.”

Trong ngôi trường Mỹ Phước, hành trình của cô Mai không phải là câu chuyện lớn lao, mà là những bước nhỏ, đều đặn, chậm rãi nhưng ấm áp. Đó cũng là điều khiến đồng nghiệp và học sinh trân trọng – một hạt lửa nhỏ góp vào ngôi trường lớn, đủ để soi sáng những giờ học, đủ để ấm lòng người đứng lớp trong mùa tri ân.

Cô Mai Thị Lệ Mai cùng học trò Mỹ Phước
Cô Mai Thị Lệ Mai cùng học trò Mỹ Phước
Tác giả: Nguyễn Văn Mến
Nguồn:BGH Sao chép liên kết

Tin tức nổi bật

Trang liên kết

Bình chọn

noData
Không có dữ liệu

Thống kê truy cập

Thống kê truy cập
Đang online : 0 người truy cập
Hôm nay: 120
Trong tháng: 1.072
Tất cả : 7.789.223 người truy cập